30/1/10

Ngày không bình yên




Lần đầu tiên, và có lẽ sẽ không còn lần nào nữa, Tôi, một thằng bạn xấu xa, bước đi trên đôi chân chính mình, nhưng mang trong đầu những suy nghĩ lầm lạc. Đã nhiều lần, tôi mong ước mọi chuyện hãy như lúc bạn đầu, cái lúc ngỡ ngàng e ấp và không ưu phiền sầu muộn, dù cho vấp ngã, nhưng luôn có người có người bên cạnh... Sao thế nhỉ, cái tâm hồn nhỏ bé ngày xưa, khao khát dù chỉ là một nụ cười từ đôi mắt. Qua rồi, qua thật rồi, tâm hồn tôi đang lớn dần với những toan tính nhỏ nhen, nhưng suy nghĩ mà đến tận hôm nay tôi mới phát hiện ra và định rằng ...sẽ dứt bỏ.

Ngày hôm nay thực sự không bình yên, tôi đã không còn đi trên đôi chân của chính mình nữa, không biết là thứ gì, nhưng cũng xin cảm ơn...vì đã giữ lại cuộc đời tôi. Ảo tưởng, đúng là ảo tưởng, những điều như thế này chỉ có thể nằm trong giấc mơ mà thôi, đúng, chỉ là giấc mơ thôi. Tôi lắng nghe từng đợt gió lướt qua tai mình, lạnh quá, sao có cái gì như cay cay nơi khoé mắt và bất giác tôi chợt nhận ra rằng...tôi vô cảm. Hiểu thế nài nhỉ, vô cảm là không còn cảm xúc, không, không phải như vậy, riêng tôi thôi, thứ vô cảm này có lẽ chỉ mình tôi mới có, tôi không định hướng được cảm xúc của mình, thôi thì cứ để nó trôi đi...

Let's bygones be bygones... tôi sẽ trở lại là chính mình, mặc kệ thời gian, mặc kệ tất cả, tôi vẫn tiếp tục bước đi thôi...tôi ơi, cố lên nha.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét