29/8/09

Đi bệnh viện...

Buồn quá, chả biết viết cái gì, không hiểu hồi chiều ăn trúng cái gì mà bụng cứ đau âm ỉ. Chợt nhớ lại hum bữa đi BV cũng khám đau bụng. Chán bỏ xừ!
Vầy nè, hôm đó, cỡ 11h khuya ah, mình bị đau bụng, thì có trong tay cái BHYT, nơi đăng kí là BV quận 7, kế bên nhà mà, nhủ thầm trong bụng “kì này khỏe re rồi”.Dù sao cũng là BV QUẬN ah nha. Vậy là 1,2 mang bụng đau chạy qua BV, mà đau bụng là phải vô khu cấp cứu ah, vô khỗ khác là người ta đuổi đi á, ui, bụng đau mà nhìn người ta chen chúc mình còn đau hơn, đông ơi là đông. Bon chen lắm mình mới đăng kí xong cái thủ tục, nói chung cũng mau lẹ, đau quá, nhưng chỗ đâu mà nằm … rên, vậy là ngồi rên luôn, “BS ui, em đau bụng quá”, đúng là vị trí địa lí nó quan trọng lắm các bạn ạ, mấy cô y tá xí xô xí xào lo cho người bệnh trên giường không hà, mình đau sao không thấy ai để ý. Cũng may, đúng là ở hiền mới gặp lành dữ vậy, có thằng kia nằm trên giường, cũng trạc tuổi mình ah, chắc nó thấy mình tội nghiệp quá, mời: “lên nằm chung với tớ”. Ặc, nếu không bệnh, mời kiểu đó còn lâu tớ mới lên nhá, nhưng mà lần này đau quá, nhắm mắt… lên nằm vậy, hì hì, cũng may thằng này nó hiền, 2 thằng nằm tâm sự chờ BS khám,1 phần cũng cho đỡ đau nữa, vậy đó, đợi hồi BS cũng tới thiệt, tại vị trí địa lí ngon mừ. Uống được cữ thuốc, cô y tá “chik” thêm phát nữa, vậy mà chả ra làm sao cả. Đau vẫn đau hà, cố gắng hỏi BS mới biết tin, “xong rồi đó em, lát hết đau hà, về nhà được rồi”. "Hã, nhưng mà lát nữa là chừng nào, sao em còn đau lắm, thấy mình nói với mình thôi", chả ai nghe, nên thôi, từ biệt đồng chí chung giường, về nhà nằm rên vậy. Giờ này mới để ý, Khoa Cấp Cứu đông thiệt, đếm đúng 1 BS, thấy kiêm luôn hành chính, giấy tờ, hèn gì đăng kí mau lẹ, mà mà cái khâu khám bệnh phải chờ mỏi mòn. Bệnh nhân đông vậy chứ, có 7,8 cái giường hà, y tá thì được 4,5 người, hỏi sao mà không chờ lâu cho được!? Vậy thôi, về nhà, 1 lát đâu không thấy, thấy trời sáng không hà, đau vẫn còn, vậy là 1,2 chạy lên BV Hồng Đức, này là BV tư ah, cũng ngon lắm, dù sao mình cũng có tiền sử nằm ở đây 1 lần. Nhưng mà, đời ai biết trước được điều gì, “BV đóng cửa, tạm sửa chữa”, vậy đó. Không sao, thì tiếp tục vác xác lên BV 115, tại nghe BS ở đây…mát tay lắm, nhưng không nhớ là nó nằm ở đâu, hồi trước nhỏ Phương bạn tui nè, nói học gần BV 115 hay gì đó thì phải, cái đó nằm trên đường Nguyễn Kiệm, ah, vậy là chạy tới NK, nhưng mà lộn xì ngầu rồi, nó là BV 175 mới ghê. Rồi lại phải tốn chút nước bọt hỏi thăm người đi đường,này nọ mới đến được nơi mình cần đến. BS ở đay mát tay lắm các bạn ạ,không phải chờ lâu đâu, chút là mình hết đau liền.
Vậy mới biết, mỗi lần bệnh là mỗi lần khổ. Từ nay xin chừa, không dám ghé BV Q7 nữa, có đăng kí thì phải là 115, Hồng Đức... kìa, cũng chả biết còn cái BV nào tệ bạc như BV Q7 không, nếu ai biết thì cho mình hay với nhé!?
Hì Hì,tui viết vài dòng chia sẻ với các bạn thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét